admin

108 POSTS 0 COMMENTS

Bộ Tài chính đề xuất bổ sung quy định giá tính thuế TTĐB đối với ô tô dưới 24 chỗ ngồi nhập khẩu bao gồm cả chi phí bán hàng trong nước của nhà nhập khẩu thông qua việc thu thêm thuế TTĐB tại khâu nội địa khi nhà nhập khẩu ô tô bán ra. Theo đó, nhà nhập khẩu được tính trừ số thuế TTĐB đã nộp ở khâu nhập khẩu.

Tại cuộc họp về giải pháp và chiến lược phát triển ngành công nghiệp ô tô Việt Nam mới đây, không chỉ doanh nghiệp ngoại, mà nhiều doanh nghiệp nội đều đề xuất thay đổi cách tính thuế tiêu thụ đặc biệt (TTĐB) đối với ôtô nhập khẩu.

Theo đó, lý do được các doanh nghiệp đưa ra là vào năm 2018, thuế nhập khẩu ôtô từ ASEAN sẽ về 0%, khi đó ô tô nhập khẩu sẽ có lợi thế cạnh tranh hơn so với ôtô sản xuất, lắp ráp trong nước.

Bộ Tài chính cho biết, theo quy định hiện hành về giá tính thuế TTĐB mặt hàng ô tô dưới 24 chỗ ngồi nhập khẩu, đối với hàng hóa sản xuất trong nước, giá tính thuế TTĐB là giá bán của cơ sở sản xuất, bao gồm giá thành sản xuất (hay giá vốn) cộng với chi phí bán hàng trong nước (chi phí quản lý, đóng gói, quảng cáo, trưng bày, vận chuyển, bảo hành,… nếu có), cộng với lãi của người nộp thuế.

Đối với hàng hóa nhập khẩu, giá tính thuế TTĐB bao gồm giá tính thuế nhập khẩu (là giá thực tế phải trả tính đến cửa khẩu nhập đầu tiên hay còn gọi là giá CIF) cộng với thuế nhập khẩu.

Quy định trên được thực hiện ổn định trong nhiều năm qua và trên thực tế thực hiện không phát sinh vướng mắc.

Tuy nhiên, Bộ Tài chính thấy rằng, cùng với sự phát triển hội nhập kinh tế, hoạt động mua bán hàng hóa quốc tế, nhất là nhập khẩu hàng hóa ngày càng đa dạng về hình thức để tối đa hóa lợi nhuận như thành lập công ty con tại Việt Nam của các hãng nước ngoài, thành lập liên doanh thay vì văn phòng đại diện hay chi nhánh nước ngoài trước đây.

Những công ty con hay công ty liên doanh tại Việt Nam đại diện cho các hãng nước ngoài này đều thực hiện đầy đủ hoạt động phân phối, xúc tiến thương mại và cung cấp dịch vụ bảo hành, bảo trì, sửa chữa hàng hóa tại Việt Nam. Bên cạnh đó, từ ngày 26/6/2011, theo quy định của Bộ Công Thương thì cơ sở kinh doanh nhập khẩu ô tô từ 9 chỗ ngồi trở xuống phải đáp ứng điều kiện là nhà nhập khẩu, nhà phân phối của chính hãng sản xuất, kinh doanh loại ô tô đó và phải có cơ sở bảo hành, bảo dưỡng ô tô đủ điều kiện do Bộ Giao thông vận tải quy định.

Do vậy, nếu tiếp tục duy trì quy định về giá tính thuế TTĐB đối với ô tô dưới 24 chỗ ngồi như hiện hành (với khác biệt về chi phí bán hàng trong nước) thì khi thuế nhập khẩu cắt giảm về mức 0%, ô tô dưới 24 chỗ ngồi sẽ càng có lợi thế cạnh tranh về giá hơn so với sản xuất, lắp ráp trong nước.

Từ lí do trên, Bộ Tài chính đề xuất bổ sung quy định giá tính thuế TTĐB đối với ô tô dưới 24 chỗ ngồi nhập khẩu bao gồm cả chi phí bán hàng trong nước của nhà nhập khẩu thông qua việc thu thêm thuế TTĐB tại khâu nội địa khi nhà nhập khẩu ô tô bán ra. Theo đó, nhà nhập khẩu được tính trừ số thuế TTĐB đã nộp ở khâu nhập khẩu.

Đồng thời, để hạn chế chuyển giá thông qua kê khai giảm giá tính thuế của nhà nhập khẩu dẫn đến số thuế TTĐB phải nộp âm thì dự thảo sẽ bổ sung quy định trường hợp số thuế TTĐB phải nộp ở khâu bán ra trong nước nhỏ hơn số thuế TTĐB đã nộp ở khâu nhập khẩu (số thuế TTĐB âm) thì nhà nhập khẩu chỉ được khấu trừ tương ứng với số thuế TTĐB tính được khi bán ra trong nước.

Việc xác định giá tính thuế TTĐB khi bán ra trong nước đối với cơ sở nhập khẩu được tính như cơ sở sản xuất hàng hóa chịu thuế TTĐB bán ra trong nước.

Theo Bộ Tài chính, đề xuất trên có ưu điểm là bảo đảm bình đẳng về giá tính thuế giữa ô tô dưới 24 chỗ ngồi nhập khẩu và hàng sản xuất trong nước trước bối cảnh thuế nhập khẩu được cắt giảm mạnh, qua đó ô tô, điều hòa sản xuất trong nước có thể cạnh tranh bình đẳng với hàng nhập khẩu.

Bên cạnh ô tô dưới 24 chỗ ngồi nhập khẩu, mặt hàng điều hòa nhiệt độ có công suất dưới 90.000 BTU nhập khẩu cũng được đề nghị sửa đổi cách tính thuế TTĐB.

Theo Cafef.vn

Trong khi tiếp tục nắm quyền chi phối 4 cảng biển chiến lược, Tổng công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines) sẽ thoái dần vốn tại các cảng biển có vốn ngoại đang thua lỗ lớn.

Quyết giữ chi phối Cảng Hải Phòng

Vinalines vừa hoàn tất Phương án tổng thể Phát triển hệ thống cảng biển dự kiến nắm giữ sau tái cơ cấu trình Bộ Giao thông – Vận tải xem xét, báo cáo Thủ tướng Chính phủ quyết định.

Phương án này có khá nhiều điểm khác biệt so với những điều chỉnh Đề án tái cơ cấu Vinalines giai đoạn 2012 – 2015, đã được Thủ tướng Chính phủ chấp thuận tại Công văn số 2342/TTg – ĐMDN ngày 21/11/2014 về việc điều chỉnh Đề án tái cơ cấu Tổng công ty Hàng hải giai đoạn 2012-2015.

Theo đó, Vinalines đề nghị Bộ Giao thông – Vận tải và Thủ tướng Chính phủ cho phép tiếp tục nắm giữ 51-65% vốn điều lệ tại Cảng Hải Phòng – cảng trọng điểm quốc gia ở khu vực phía Bắc. Hiện tại, Vinalines đang năm 94,68% vốn điều lệ của Cảng Hải Phòng. Đối với ba cảng trọng điểm vùng là Đà Nẵng, Cần Thơ, Vinalines Đình Vũ, Vinalines kiến nghị giữ phần vốn nhà nước là 51% vốn điều lệ.

Ông Lê Anh Sơn, Tổng giám đốc Vinalines cho rằng, việc duy trì chi phối tại một số cảng biển đang cho lợi nhuận tốt sẽ là điểm tựa để Công ty Mẹ – Tổng công ty vượt qua giai đoạn khó khăn với khoản thua lỗ lên tới 382 tỷ đồng trong năm 2014. Đồng thời, đây cũng là điều kiện then chốt để Vinalines hoàn thành mục tiêu là doanh nghiệp nòng cốt trong lĩnh vực khai thác biển.

Trên thực tế, Cảng Hải Phòng đang là một trong số ít “con gà đẻ trứng vàng” của Vinalines. Bất chấp công tác quản trị doanh nghiệp còn nhiều bất cập, nhưng trong năm 2014, cảng đầu mối này vẫn đạt doanh thu 1.951 tỷ đồng, lợi nhuận đạt 443 tỷ đồng.

Một điều đáng ngạc nhiên là lợi nhuận của Cảng Sài Gòn (hiện được Vingroup đề xuất mua lại toàn bộ cổ phần nhà nước) chỉ bằng một nửa Cảng Cần Thơ (65/128 tỷ đồng) và bằng 2/3 Cảng Đà Nẵng (65/81,4 tỷ đồng) – hai cảng mà Vinalines muốn giữ 51% vốn điều lệ.

“Định hướng của chúng tôi là tập trung quản lý khai thác, mở rộng đầu tư phát triển đối với các cảng trọng điểm, cảng đầu mối quan trọng và thoái vốn tại các cảng quy mô nhỏ, không trọng yếu”, ông Sơn cho biết.

Được biết, nếu không có gì thay đổi, đến quý II/2015, toàn bộ 10 doanh nghiệp cảng biển lớn thuộc Vinalines sẽ hoàn tất việc chuyển đổi thành công ty cổ phần. Khi đó, Vinalines sẽ không điều hành trực tiếp hoạt động sản xuất – kinh doanh của các cảng biển, mà chủ yếu thực hiện quản trị vốn góp thông qua người đại diện phần vốn bằng việc thực hiện nghiệp vụ “quản trị mục tiêu”, thông qua bộ “tiêu chí đánh giá” để đạt được mục tiêu quản trị hiệu quả.

Cần phải nói thêm rằng, trong văn bản góp ý về phương cổ phần hóa công ty mẹ Vinalines mới đây, trong đó Nhà nước chỉ giữ 36% trong cơ cấu vốn điều lệ, Thứ trưởng Bộ Tài chính Trần Văn Hiếu cũng đã đề nghị Bộ GT-VT chỉ đạo Vinalines xây dựng lại trên tinh thần giữ quyền chi phối tại một số cảng để doanh nghiệp vẫn giữ được vị trí nòng cốt trong lĩnh vực cảng biển.

Buông dần các cảng biển có vốn ngoại

Cũng liên quan tới định hướng phát triển cảng biển, Vinalines cho biết sẽ tiến hành thoái toàn bộ vốn tại Cảng container Cái Lân (CICT), Cảng container quốc tế SP-PSA và chỉ nắm giữ dưới 50% vốn điều lệ Cảng Quốc tế Cái Mép CMIT và Công ty liên doanh dịch vụ container quốc tế cảng Sài Gòn – SSA (SSIT).

Theo Vinalines, trong số 4 cảng liên doanh với đối tác nước ngoài, có tới 3 cảng đang khai thác cầm chừng là SP-PSA (liên doanh giữa Vinalines, Cảng Sài Gòn và PSA, Singapore); CMIT (liên doanh giữa Vinalines, Cảng Sài Gòn và APMT, Đan Mạch); CICT (Công ty CP Đầu tư Cảng Cái Lân (CPI) – công ty con của Tổng công ty và phía Carrix/SSA -Hoa Kỳ) và 1 cảng đang trong giai đoạn “ngủ đông” hoàn toàn là SSIT (liên doanh giữa Vinalines, Cảng Sài Gòn và Carrix/SSA, Hoa Kỳ).

Đây là những liên doanh của Vinalines, Cảng Sài gòn với những hãng tàu, nhà khai thác cảng lớn trên thế giới, tuy nhiên, dưới tác động nặng nề của suy thoái kinh tế toàn cầu, lượng hàng thông qua cảng chưa đạt được mức như dự báo.

Tại khu vực Cái Mép – Thị Vải trong năm 2014, các cảng không những không tăng thêm được tuyến mới, mà còn giảm từ 16 tuyến/tuần xuống còn 7 tuyến/tuần. Các tuyến nội Á đang cập cảng khu vực TP.HCM cũng khó chuyển ra Cái Mép – Thị Vải do cần nhiều thời gian thu xếp và vướng mắc các thủ tục có liên quan, chưa kể do yếu tố cạnh tranh mới là cảng SPCT và Tân cảng Sài Gòn tại khu vực Hiệp Phước sau khi nạo vét luồng Soài Rạp đã bắt đầu thu hút các tuyến nội Á.

Về giá cước, theo luận chứng kinh tế kỹ thuật ban đầu được duyệt, các dự án liên doanh đều tính toán giá cước container 20 ft là 57 USD và container 40 ft là 85 USD. Tuy nhiên, thực tế giá thị trường đã giảm xuống còn 32 USD/20 ft và 50 USD/40 ft dưới mức giá thành rất xa. Từ đó, hậu quả là doanh thu không đủ bù đắp chi phí.

Mặc dù hiện nay đã áp dụng mức giá sàn được điều chỉnh là 46 USD/20 ft và 68 USD/40 ft, nhưng do sản lượng hàng hóa thông qua cảng rất thấp nên kết quả kinh doanh của cả 3 cảng liên doanh tại khu vực Cái Mép – Thị Vải đều lỗ.

Theo Vinalines, trong tương lai, nếu khi các cảng này được cơ cấu lại các khoản nợ vay, áp dụng các biện pháp cải cách quản lý điều hành sản xuất kinh doanh, cùng với sự hồi phục của nền kinh tế thế giới tạo điều kiện cho các hãng tàu đưa các tàu cỡ lớn từ 8.000 – 10.000 TEU vào cảng, thì với cơ sở vật chất sẵn có được đầu tư bài bản, công nghệ hiện đại, năng suất cao, thì các cảng liên doanh này mới có cơ hội phục hồi.

“Tuy nhiên, bài toán nan giải đối với Tổng công ty và Cảng Sài Gòn là không đủ năng lực tài chính để duy trì hoạt động khai thác kinh doanh các cảng ở khu vực Cái Mép – Thị Vải trong thời điểm hiện tại và một số năm tới đây, nên việc thoái vốn để giảm gánh nặng thua lỗ là điều cần thiết”, lãnh đạo Vinalines lý giải.

Theo ndh.vn

Bộ trưởng Tài chính Đinh Tiến Dũng có hai con át chủ bài khi ra giải trình với Ủy ban Thường vụ của Quốc hội đầu tuần này về vấn đề ngân sách và nợ công. Đó là dự thảo Luật Ngân sách sửa đổi, và Chỉ thị 02 của Chính phủ ban hành hồi tháng 2 vừa rồi.

Hai văn bản này được xem là những lá bài giúp Bộ trưởng điều trần về tình hình tài chính quốc gia đang lâm vào cảnh khó khăn chồng chất. “Chỉ thị 02 về nợ công cũng giống như Chỉ thị 1792 về đầu tư công. Chúng tôi rất quyết liệt”, ông nói với nỗ lực thuyết phục các đại biểu.
Song, có lẽ hiệu quả của chúng phải là thì tương lai. Những con số được công bố tại phiên họp của Ủy ban Thường vụ Quốc hội cho thấy ngân sách nhà nước luôn trong tình trạng bóc ngắn cắn dài, mà kỷ luật lại rất lỏng lẻo.

Chẳng hạn, trong năm 2013, bội chi ngân sách lên tới 236.000 tỉ đồng, tương ứng với 6,6% GDP, cao hơn nhiều so với  mức 5,3% GDP đã được Quốc hội cho phép. Trong năm 2014, thu ngân sách nhà nước vượt tới hơn 80.000 tỉ đồng và tất cả số tiền này cũng đã chi tiêu hết. Chi tiêu ngân sách trong quá khứ gần, như Bộ trưởng báo cáo, cho thấy kỷ luật ngân sách “chưa nghiêm” như thế nào – theo nhận xét nhẹ nhàng của Chủ nhiệm Ủy ban Tài chính Ngân sách Phùng Quốc Hiển.

Những con số được công bố tại phiên họp của Ủy ban Thường vụ Quốc hội cho thấy ngân sách nhà nước luôn trong tình trạng bóc ngắn cắn dài, mà kỷ luật lại rất lỏng lẻo.

Chi tiêu trong năm 2015 cho thấy tình hình còn nghiêm trọng hơn: nghĩa vụ trả nợ so với tổng thu ngân sách nhà nước năm 2015 dự kiến lên tới 31%, cao hơn nhiều so với tỷ lệ “không quá 25%” là hạn mức mà Chính phủ được phép trong Chiến lược nợ công và nợ nước ngoài của quốc gia giai đoạn 2011-2020 và tầm nhìn đến năm 2030. Trong bối cảnh mà chi thường xuyên đã lên tới khoảng 70% chi ngân sách, chi trả nợ ngày càng tăng, thì chi đầu tư phát triển “chẳng còn xu nào” như Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng từng phải thốt lên.

Ông Dũng thừa nhận, “chi trả nợ cao là để đảo nợ” do lượng phát hành trái phiếu chính phủ ngắn hạn từ 1-3 năm thời gian qua là “quá lớn”. Số nợ phải đảo năm nay lên đến 135.000 tỉ đồng, ông nói, và thừa nhận: “Chúng tôi đang rất khó khăn về huy động vốn”.

Chủ tịch Nguyễn Sinh Hùng, người nguyên là Bộ trưởng Tài chính và chẳng lạ gì những rủi ro của tình trạng này, nói: “Đảo nợ hàng năm thì chỉ trả lãi đã mệt. Đảo nợ liên tục thì chỉ vay và vay, còn làm ăn được gì. Tôi rất lưu ý”. Lo lắng về tình trạng ngân sách thâm hụt triền miên, ông Hùng thúc giục: “Anh Dũng (Bộ trưởng Tài chính), anh Hiển (Chủ nhiệm Ủy ban Tài chính Ngân sách) phải ngồi cùng nhau tính lại để cho minh bạch”.

Kể từ khi lên nhận vị trí giữa nhiệm kỳ, ông Dũng đã có những nỗ lực không thể phủ nhận. Bên cạnh cải cách thể chế trong ngành thuế và hải quan một cách nổi bật, thu ngân sách luôn tăng cao so dự toán, và trái phiếu chính phủ đã được phát hành với thời hạn dài hơi hơn, từ 5-10 năm, thay vì 1-3 năm giai đoạn trước.

Những nỗ lực này được Phó chủ tịch Nguyễn Thị Kim Ngân khen: “Bộ trưởng tài chính rất nghiêm túc thực hiện nghị quyết của Quốc hội không phát hành trái phiếu ngắn hạn”(!). Phó chủ tịch Tòng Thị Phóng bổ sung: “Bộ trưởng Tài chính đã thể hiện quyết tâm cao là kiên quyết lập lại trật tự, quản lý ngân sách nhà nước tiến bộ hơn. Ví dụ ứng nợ là không còn, có bao nhiêu là dành trả nợ…”. Tuy nhiên, những nỗ lực đó là chưa đủ để lập lại kỷ cương ngân sách hiện nay.

Cũng khó trách Bộ trưởng Tài chính vì việc phân cấp ngân sách đã được tiến hành triệt để. Lãnh đạo các bộ, ngành và địa phương phải gánh một phần trách nhiệm. Kỷ luật ngân sách vô cùng lỏng lẻo cũng dễ dàng được thấy trong bất kỳ một báo cáo nào của Kiểm toán Nhà nước. Chẳng hạn, báo cáo kiểm toán năm 2013 chỉ với một nội dung chi sai nguồn kinh phí cho thấy sự lỏng lẻo ghê gớm ở cấp địa phương.

Thành phố Đà Nẵng dùng nguồn cải cách tiền lương 400 tỉ đồng để bố trí vốn cho chín dự án, bố trí vốn ngân sách nhà nước cho bốn dự án của các doanh nghiệp không thuộc nhiệm vụ chi của ngân sách thành phố 13,546 tỉ đồng, bố trí vốn từ nguồn thu xổ số kiến thiết cho Bệnh viện Ung thư Đà Nẵng gần 1.048 tỉ đồng (công trình do Hội Bảo trợ phụ nữ và trẻ em nghèo bất hạnh thành phố Đà Nẵng làm chủ đầu tư, đây là một tổ chức tự nguyện hoạt động theo nguyên tắc tự đảm bảo kinh phí, không phải tổ chức thuộc nhà nước).

Thành phố Hà Nội chi thực hiện hạ ngầm cáp điện các tuyến phố hơn 425 tỉ đồng (ngân sách thành phố gần 263 tỉ đồng, ngân sách quận Hoàn Kiếm hơn 162 tỉ đồng) trong khi nhiệm vụ này thuộc các doanh nghiệp.

Thành phố Cần Thơ sử dụng hơn 72 tỉ đồng nguồn thu tiền sử dụng đất để đầu tư xây dựng các công trình thuộc lĩnh vực an ninh quốc phòng, phát thanh truyền hình, nhà khách Thành ủy Cần Thơ…

Kỷ luật ngân sách lỏng lẻo chỉ có thể được thiết lập lại khi quy được trách nhiệm cá nhân. Không thể kéo dài mãi tình trạng “chiếc bánh” ngân sách bị mặc nhiên “xà xẻo”. Góp ý vào dự luật Ngân sách Nhà nước sửa đổi của Ủy ban Thường vụ hồi tháng 4 vừa rồi, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng nói: “Ông nào quyết (chi) sai thì thế nào? Lãng phí, tham nũng, tiêu cực trong quản lý ngân sách là chưa quy được trách nhiệm. Cần làm rõ quyền hạn, trách nhiệm của những người có quyền hạn (chi) ngân sách”. Đáng tiếc là chẳng mấy trường hợp bị buộc thôi việc, thậm chí đi tù như ở nước ngoài, cho đến nay.

Cách tiếp cận này mới chính là “thượng phương bảo kiếm” cho Bộ trưởng Tài chính. Tinh thần này phải được thể hiện rõ trong các dự luật Ngân sách Nhà nước, Luật Tổ chức chính phủ, và Luật chính quyền địa phương. Còn không, thì khó mà biện minh.

Tính từ đầu năm đến hết tháng 5 này, Công ty quản lý tài sản của các tổ chức tín dụng Việt Nam (VAMC) ước sẽ mua vào khoảng 40.000 tỉ đồng nợ xấu trên sổ sách, theo ông Nguyễn Quốc Hùng, Chủ tịch VAMC.

“Tiến độ mua nợ của VAMC đang khá suôn sẻ so với kế hoạch đã đưa ra từ đầu năm là công ty sẽ mua khoảng 80.000 tỉ đồng nợ xấu trên sổ sách trong năm 2015,” ông Hùng cho biết, “Khối lượng trái phiếu đặc biệt phát hành từ đầu năm dự kiến hơn 10.000 tỉ đồng”.

Nếu tính đến hết quí 1, chỉ có bảy tổ chức tín dụng bán nợ cho VAMC với khối lượng khoảng 6.000 tỉ đồng thì đến nay tất cả các tổ chức tín dụng đều có đề nghị bán nợ cho VAMC. Trên 90% nợ được công ty mua về có tài sản đảm bảo bằng bất động sản.

“VAMC đã thu được hơn 3.000 tỉ đồng nợ tính từ đầu năm và tổng số nợ đã thu về từ khi công ty hoạt động là gần 8.000 tỉ đồng, chúng tôi phấn đấu thu về 10.000 tỉ đồng nợ trong năm nay,” ông Hùng nói.

Như vậy, tính từ khi ra đời đến hết tháng 5-2015, VAMC gom về tổng cộng khoảng 170.000 tỉ đồng nợ xấu trên sổ sách từ hệ thống tổ chức tín dụng.

Với tiến độ này, mục tiêu đến cuối năm 2015 công ty sẽ gom về tổng cộng khoảng 200.000 tỉ đồng nợ xấu là không khó. Khi tổng doanh số nợ mua được lên mức khoảng 200.000 tỉ đồng, VAMC mới thật sự tập trung vào xử lý số nợ xấu đã mua, dự kiến từ đầu năm 2016.

Tất cả các ngân hàng trong nhóm ngân hàng thương mại gốc quốc doanh cũng đã và đang bán nợ cho VAMC.

Tại đại hội đồng cổ đông của Ngân hàng TMCP Đầu tư và Phát triển Việt Nam (BIDV) tháng 4 vừa qua, chủ tịch ngân hàng, ông Trần Bắc Hà, trả lời cổ đông rằng BIDV đã bán 6.166 tỉ đồng nợ xấu trên sổ sách cho VAMC năm 2014 và năm nay dự kiến sẽ bán thêm 8.000 tỉ đồng. Hiện ngân hàng này đã chuyển khoảng 3.000 tỉ đồng nợ xấu cho VAMC tính từ đầu năm.

Ngân hàng TMCP Công thương Việt Nam (Vietinbank) đặt kế hoạch cả năm bán khoảng 4.000 tỉ đồng nợ xấu cho VAMC. Tại đại hội đồng cổ đông của Ngân hàng TMCP Ngoại thương Việt Nam (Vietcombank, ông Nghiêm Xuân Thành, Chủ tịch hội đồng quản trị, cho biết trong quí 2 ngân hàng có kế hoạch bán cho VAMC 1.000 tỉ đồng nợ xấu và tới đây có thể bán nhiều hơn nhưng số lượng nợ chuyển cho VAMC vẫn thấp nhất trong số bốn ngân hàng lớn.

Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn Việt Nam (Agribank) theo kế hoạch sẽ là ngân hàng quốc doanh có số nợ xấu lớn nhất phải chuyển cho VAMC, nhưng hiện tiến độ này khá chậm.

Theo Thời báo Kinh tế Sài Gòn Online

EVN sẽ chào bán toàn bộ 11.486.853 cổ phần đang góp vốn tại ABS với mệnh giá là 10.000 đồng/cổ phần, nhằm thực hiện lộ trình thoái vốn ngoài ngành của Tập đoàn này.

Theo thông tin từ Công ty cổ phần chứng khoán An Bình (ABS), vào ngày 4/6 tại Văn phòng của Công ty (tầng 4 tòa nhà Hà Thành, số 102 Thái Thịnh, Đống Đa, Hà Nội) sẽ tổ chức đấu giá toàn bộ cổ phần của Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) đã tham gia góp vốn tại ABS.

Cụ thể, EVN sẽ chào bán toàn bộ 11.486.853 cổ phần đang góp vốn tại ABS với mệnh giá là 10.000 đồng/cổ phần, nhằm thực hiện lộ trình thoái vốn ngoài ngành của Tập đoàn này.

Năm 2014, EVN đã hoàn thành thoái toàn bộ vốn tại công ty cổ phần bất động sản Land Sài Gòn; Công ty cổ phần Bất động sản Điện lực miền Trung và một phần vốn tại công ty Tài chính Cổ phần Điện lực với tổng số tiền thu về là 691 tỷ đồng, đạt 40,8% số vốn phải thoái giảm.

Theo lãnh đạo Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN), năm 2015 là năm cuối thực hiện Đề án tái cơ cấu EVN giai đoạn 2012 – 2015, trong đó, EVN quyết tâm hoàn thành việc thoái vốn trong các lĩnh vực ngân hàng, tài chính, bảo hiểm.

Cụ thể là hoàn thành thoái vốn tại Ngân hàng An Bình, Công ty cổ phần Chứng khoán An Bình, Công ty Bảo hiểm Toàn Cầu, Công ty Tài chính cổ phần Điện lực đồng thời giảm vốn tại 4 Công ty cổ phần cơ khí điện lực xuống mức dưới 50% vốn điều lệ; trình Bộ Công Thương đề án cổ phần hóa Tổng Công ty Phát điện 3 (GENCO3). Đồng thời giảm vốn tại 4 công ty cổ phần cơ khí Điện lực xuống mức dưới 50% vốn điều lệ…

Hiện nay, tỷ lệ sở hữu của Tập đoàn này tại Ngân hàng An Bình (ABBank) là 16%. Dự kiến trong năm 2015, Ngân hàng Nhà nước sẽ có phương án xử lý cổ phần của EVN tại ABBank.

Đối với Công ty Bảo hiểm Toàn Cầu, EVN đã thoái vốn, bán cho nhà đầu tư nước ngoài 2,5% và dự định sẽ bán tiếp số còn lại trong năm 2015.

Năm 2015, EVN sẽ lấy “Năng suất – Hiệu quả” là chủ đề chính đề hoàn thành các mục tiêu về tăng năng suất, chất lượng, tối ưu hóa chi phí, giảm giá thành, nâng cao hiệu quả quản lý lao động.

Để hoàn thành mục tiêu trên, tập đoàn đang tập trung xây dựng Đề án Nâng cao hiệu quả sản xuất kinh doanh và tăng năng suất lao động giai đoạn 2016 – 2020, dự kiến cuối năm nay sẽ trình Thủ tướng Chính phủ phê duyệt.

Theo Cafef.vn

Sáng ngày 14/5, các doanh nghiệp có mặt tại toạ đàm Quy hoạch và công tác quản lý ngành bia Việt Nam cho biết, nếu quy định dán tem bia chính thức được áp dụng, các doanh nghiệp ngành bia có thể bị thiệt hại từ 6.500-7.000 tỷ đồng.

Tại toạ đàm, ông Lê Hồng Xanh- Tổng Giám đốc Công ty TNHH một thành viên TM Sabeco đã có đánh giá chi tiết về việc dán tem bia ảnh hưởng như thế nào đến doanh nghiệp.

“Nếu thực sự dán tem sản phẩm bia, ngành bia phải đầu tư quá lớn, riêng đầu tư thiết bị dán tem khoảng 3.000 tỷ đồng, chi phí tem 2.000 tỷ đồng. Việc này làm tăng chi phí sản xuất, giảm lợi nhuận, giảm nộp thuế thu nhập doanh nghiệp của ngành bia”, ông Xanh nêu.

Hơn nữa, ngay cả về công nghệ, thiết bị sản xuất cũng như sản phẩm bia không phù hợp với việc thực hiện dán tem bia: thiết bị hiện đại, trình độ tự động hoá cao, sản lượng lớn, đa dạng chủng loại… Vì vậy, việc dán tem bia sẽ khó khăn cho đơn vị, không hiệu quả kinh tế.

Cụ thể, ông Xanh còn khẳng định việc dán tem bia còn làm tăng chi phí doanh nghiệp trên bình diện nhiều mặt.

Theo đó, doanh nghiệp phải bỏ chi phí đầu tư thiết bị, chi phí mua tem, chi phí quản lý, bảo dưỡng vận hành, từ đó làm tăng chi phí, giảm lợi nhuận và giảm nộp thuế thu nhập doanh nghiệp, giảm cổ tức vốn nhà nước.

Về chi phí đầu tư thiết bị dán tem, ông Xanh cho hay, hiện nay với trên 100 cơ sở sản xuất bia với khoảng gần 200 dây chuyền chiết lon, chai, hơi, tươi, chỉ riêng vốn đầu tư mua máy dán tem ngành bia phải bỏ vào đầu tư khoảng 3.000 tỷ đồng (tính bình quân 15 tỷ đồng một máy dán tem, rượu Hà Nội đầu tư máy dán tem cho dây chuyển chiết 20.000 chai/giờ trị giá 14.000 tỷ đồng.

Cụ thể, về chi phí mua máy dán tem, Sabeco sẽ phải đầu tư 645 tỷ đồng, Habeco 495 tỷ đồng, Heiniken hết 240 tỷ đồng, Carlsberg mất 240 tỷ đồng.

Theo đó, việc dán tem còn đòi hỏi phải đầu tư máy móc thiết bị quản lý tại các cơ quan quản lý từ trung ương đến địa phương theo nội dung các đề án nâng cao quản lý nhà nước về ngành bia.

Về chi phí dán tem bia hàng năm, theo Hiệp hội Bia-rượu-nước giải khát để có tem dán thì doanh nghiệp phải mua. Theo đó, mỗi tem giá 200 đồng, với sản lượng 3 tỷ lít hiện nay thì chi phí mua tem lên tới 10 tỷ đồng. Như vậy, tính tổng lại chi phí mua tem hàng năm, doanh nghiệp phải bỏ ra gần 2.000 tỷ đồng.

Về quản lý, chi phí vận hành, doanh nghiệp bia cũng khốn đốn. Theo tính toán của các doanh nghiệp bia, chi phí này cũng ngốn gần 1.000 tỷ đồng/năm.

Như vậy, để dán tem bia, các doanh nghiệp sẽ tăng chi phí cho một sản phẩm bia từ 650 đến 700 đồng/sản phẩm bao gồm: chi phí tem, khấu hao thiết bị, chi phí quản lý, bảo dưỡng, sữa chữa.

“Với sản lượng 10 tỷ sản phẩm/năm ngành bia sẽ tăng chi phí từ 6.500 tỷ đồng lên 7.000 tỷ đồng, từ đó dẫn đến giảm lợi nhuận tương ứng là 6,5 đến 7 tỷ đồng và giảm thuế thu nhập doanh nghiệp nộp cho nhà nước 1,4 đến 1,5 tỷ đồng/năm”, lãnh đạo Sabeco nói.

Qua phân tích, Lãnh đạo Hiệp hội và các doanh nghiệp đều cho rằng việc dán tem bia là không cần thiết, không có tác động ảnh hưởng tới việc quản lý của nhà nước đối với ngành bia. Đối với doanh nghiệp khi bị tăng chi phí dẫn tới làm ăn không hiêu quả, gây khó khăn cho hoạt động sản xuất kinh doanh.

Từ đó, Hiệp hội Bia-rượu-nước giải khát và các doanh nghiệp đề nghị Bộ Công Thương, Chính Phủ…cần xem xét cân nhắc phân tích thận trọng, đầy đủ về các tác động của dán tem sản ohaamr bia khi quyết định phê duyệt đề án “Nâng cao năng lực quản lý nhà nước về ngành bia”.

Trước đó, trong đề án đang xây dựng về “Nâng cao năng lực quản lý nhà nước về ngành bia”, Bộ Công Thương cho rằng rất cần thiết phải dán tem bia.

Theo Bộ Công Thương, việc dán tem cho sản phẩm bia nhằm mục đích quản lý thống nhất từ khâu sản xuất, nhập khẩu đến phân phối, bán lẻ bia.

Từ đó, sẽ ngăn chặn được các hành vi gian lận thương mại như: khai gian sản lượng, buôn lậu, hàng giả, bảo vệ người tiêu dùng và các nhà sản xuất chân chính. Dán tem bia cũng giúp làm tăng nguồn thu cho ngân sách Nhà nước bằng việc hạn chế gian lận về thuế.

Theo ndh.vn

Từ đầu năm đến nay, mức tăng trưởng của cổ phiếu ô tô luôn đứng trong tốp đầu và những nhà đầu tư có cổ phiếu ô tô trong danh mục hẳn không ít lần mỉm cười.

Hỏi bất kỳ khách du lịch nước ngoài nào điều gì ở Việt Nam làm họ e ngại nhất, đa phần trả lời giao thông. Có người còn nói hình như giao thông ở Việt Nam chẳng có luật lệ nào. Có luật đấy chứ. Chỉ có điều ý thức và sự tuân thủ luật lệ còn yếu thôi. Nếu họ biết ở Việt Nam số người chết vì tai nạn giao thông mỗi tháng bằng toàn bộ hành khách trên một chiếc Boeing rơi, hẳn họ không khỏi giật mình.

Tai nạn gia tăng cùng với số lượng phương tiện đi lại cá nhân nhiều lên. Xin đừng nghĩ cứ nhiều xe gắn máy, xe hơi, xe buýt… là nhiều các vụ đụng độ trên đường. Vấn đề là người điều khiển phương tiện giao thông gia tăng, nhưng ý thức an toàn không tăng tương ứng. Bởi thế không ít người đâm lo khi lượng xe hơi tiêu thụ trong bốn tháng đầu năm nay lên tới 67.000 chiếc, tăng 62% so với cùng kỳ năm trước. Đặc biệt xe nhập khẩu nguyên chiếc tăng mạnh, lên đến 34.000 chiếc, tăng 125%. Năm 2018, thuế nhập khẩu ô tô sẽ bằng 0, khi ấy xe nhập về chắc còn ùn ùn hơn.

Mặc cho nỗi lo của một bộ phận xã hội, các nhà nhập khẩu, phân phối ô tô, cả dòng xe con lẫn xe tải nặng đang hái ra tiền. Các doanh nghiệp ô tô trên sàn TPHCM ăn nên làm ra như thời hoàng kim đỉnh cao. Từ đầu năm đến nay, mức tăng trưởng của cổ phiếu ô tô luôn đứng trong tốp đầu và những nhà đầu tư có cổ phiếu ô tô trong danh mục hẳn không ít lần mỉm cười.

Tháng 1-2015, cổ phiếu HHS (Công ty cổ phần Đầu tư dịch vụ Huy Hoàng) có giá 14.000 đồng, ngày 12-5 nó vươn tới 23.100 đồng, tăng 65% trong bốn tháng (không tính thời gian nghỉ Tết). HHS đang là tâm điểm thị trường, cả tiền đầu cơ lẫn đầu tư đều đổ vào đây, đẩy thanh khoản giao dịch bình quân 3,8 triệu đơn vị/phiên trong 10 ngày gần nhất. Nhà đầu tư cá nhân mua, tổ chức cũng mua; trong nước mua, khối ngoại cũng không đứng ngoài. Có ngày lượng mua HHS của nước ngoài đạt 5 triệu đơn vị, chiếm phân nửa thanh khoản.

Giá trị giao dịch bình quân thấp hơn, nhưng tốc độ tăng trưởng của ba cổ phiếu ô tô khác là SVC (Công ty cổ phần Dịch vụ tổng hợp Sài Gòn); HTL (Công ty cổ phần Kỹ thuật và Ô tô Trường Long); TMT (Công ty cổ phần Ô tô TMT) cũng không kém, tương ứng trong cùng thời gian trên là 16,5%; 245% và 125%. Vài tháng trước TMT – chuyên lắp ráp, sản xuất dòng ô tô tải Cửu Long – đã từng nổi đình đám với thông tin đăng ký mua lại toàn bộ phần vốn Nhà nước dự định thoái khỏi Vinamotor. Nay việc mua này “im hơi lặng tiếng” và việc cổ phần hóa Vinamotor vẫn chưa thấy tiến triển, thì lại có thông tin TMT thành lập nhà máy sản xuất xe khách, xe buýt ở Hưng Yên và hợp tác với đối tác Ấn Độ sản xuất xe hơi giá rẻ (khoảng 100 triệu đồng/chiếc) nhãn hiệu Tata.

Bây giờ các doanh nghiệp ô tô luôn nằm trong diện công bố thông tin nhanh nhất sàn. HHS công bố doanh thu, lợi nhuận sau thuế hàng tháng, cứ cuối tuần đầu tiên của tháng sau đã có dữ liệu của tháng trước và lũy kế từ đầu năm đến thời điểm đó. Năm ngoái đã là một năm kinh doanh thành công của HHS, HTL và TMT. Lợi nhuận sau thuế 2014 của TMT đạt 62 tỉ đồng, gấp 14 lần năm 2013. Quí 1 năm nay, TMT báo lãi ròng 40,5 tỉ đồng trên vốn điều lệ 300 tỉ đồng. HTL quí 1 lãi gần 19 tỉ đồng trên vốn điều lệ 80 tỉ đồng trong khi lợi nhuận sau thuế cả năm trước ở mức 62,5 tỉ đồng. HHS năm ngoái lãi ròng 136 tỉ đồng, bốn tháng đầu năm nay lợi nhuận sau thuế nhảy lên 246 tỉ đồng trên vốn điều lệ 1.110 tỉ đồng – tốc độ tăng trưởng lợi nhuận chỉ có thể miêu tả bằng một từ “ngoạn mục”.

Ai đó so sánh sức bật doanh thu, lợi nhuận của cổ phiếu ô tô giống hiện tượng Dead Cat Bounce (chỉ sự tăng giá trở lại rất nhanh và mạnh của cổ phiếu sau một thời gian dài đi xuống) với dự đoán lên thế nào, giảm thế ấy. Tuy nhiên, số khác không tin như vậy. Họ nhận định triển vọng của thị trường ô tô còn sáng sủa ít nhất hết năm nay và cơ hội của các doanh nghiệp ô tô còn ở phía trước. Họ dẫn chứng tầng lớp trung lưu ở Hà Nội, TPHCM và các thành phố lớn hầu hết đều đã có và chuẩn bị mua xe hơi. Tiềm năng ở đó chứ đâu. Với lại, ngân hàng luôn mở hầu bao cho vay mua xe ô tô tiêu dùng.

Khoảng 7-8 năm trước, một nhà đầu tư nước ngoài ngồi uống cà phê trong một quán bar trên đường Đồng Khởi, nói năm đó theo thống kê mỗi ngày số xe hơi đăng ký mới ở TPHCM xếp hàng lại đủ dài dọc con đường nổi tiếng nhất thành phố. Gần đây ông bảo số xe đăng ký mới hàng ngày chắc phải xếp tràn đầy qua cả phố đi bộ Nguyễn Huệ nữa mới đủ. Không biết chính xác đến đâu, chỉ biết tốc độ mở đường không đuổi kịp tốc độ gia tăng phương tiện giao thông cá nhân và nạn kẹt xe, ô nhiễm đang bao phủ thành phố. Cái gì cũng có hai mặt của nó. Bất chấp vấn nạn trên đường, cổ phiếu ô tô tiếp tục thu hút nhà đầu tư.

Theo Thời báo kinh tế Sài Gòn Online

Ngân hàng Nhà nước (NHNN) đã tái cấp vốn cho một số ngân hàng bằng trái phiếu đặc biệt của Công ty quản lý tài sản của các tổ chức tín dụng Việt Nam (VAMC), cho dù khối lượng không nhiều, chỉ khoảng vài ngàn tỉ đồng, một nguồn tin nói vớiTBKTSG Online.

Các ngân hàng này đã được vay tái cấp vốn tiền đồng bằng trái phiếu đặc biệt với thời hạn 6 tháng, lãi suất vào khoảng 4,5%/năm, mức chiết khấu bằng 50% mệnh giá trái phiếu. Có nghĩa nếu ngân hàng thế chấp bằng 1.000 tỉ đồng mệnh giá trái phiếu đặc biệt thì được vay 500 tỉ đồng.

Trả lời TBKTSG Online về thông tin này, Chủ tịch VAMC Nguyễn Quốc Hùng xác nhận công ty đã nhận được đề nghị vay tái cấp vốn bằng trái phiếu đặc biệt của vài ngân hàng có trụ sở ở Hà Nội và phía nam và hiện các đề nghị này đã và đang được xét duyệt.

“Chúng tôi sẵn sàng đáp ứng đề nghị chính đáng của tổ chức tín dụng,” ông Hùng nói, “Cơ quan quản lý sẽ duyệt số tiền cho vay tái cấp vốn tùy điều kiện của từng ngân hàng, dựa trên chính sách tiền tệ, sự cân đối cung tiền và có thể kèm theo điều kiện ngân hàng đó phải thu nợ về như thế nào”.

Ông cũng xác nhận cuối năm 2014 đã có đợt vay tái cấp vốn bằng trái phiếu đặc biệt đầu tiên của một ngân hàng phía nam và ngân hàng đó cũng đã trả lại khoản vay này.

Theo nhận định của giới ngân hàng do một số ngân hàng thiếu thanh khoản cục bộ cộng với tốc độ tín dụng đổ ra thị trường tăng mạnh trong thời gian qua đã khiến nhu cầu vay tái cấp vốn bằng trái phiếu VAMC phát sinh.  Một điều đáng lưu ý, cùng với sự tăng trưởng của tín dụng trong bốn tháng đầu năm, có dấu hiệu tăng trở lại của nợ xấu trong hệ thống ngân hàng. Có lẽ đây là yếu tố khiến cơ quan quản lý đang phải cẩn trọng theo dõi.

Tính đến thời điểm này, hết tháng 4-2015, VAMC đã gom về hơn 160.000 tỉ đồng nợ xấu trên sổ sách từ hệ thống tổ chức tín dụng.

Theo Thời báo kinh tế Sài Gòn Online

Trong lúc nhiều người Việt Nam nghĩ rằng tòa nhà Keangnam của Hàn Quốc đầu tư sắp được quỹ đầu tư Qatar Investment Authority (QIA) mua lại thì QIA lại phủ nhận việc muốn mua lại tòa nhà này.

Chiều ngày 14-5, TBKTSG Online nhận được email của ông Karen Yu, Trợ lý Phó tổng giám đốc của Công ty Finsbury – cố vấn truyền thông toàn cầu của QIA, nói rằng: “Một người phát ngôn của QIA cho biết QIA không có ý định mua tòa nhà Keangnam Landmark 72 Tower tại Hà Nội, Việt Nam. Tất cả các thông tin nói ngược lại là sai và bị bác bỏ”.

Sáng nay 15-5, nhật báo Joongang của Hàn Quốc đưa tin về vụ việc trên. Quỹ đầu tư Qatar đã lên tiếng phủ nhận thông tin trên và nói: “Nó hoàn toàn giả mạo. Họ thậm chí làm giả chữ ký và chúng tôi thậm chí không biết về Keangnam”.

Theo nhật báo Joongang, Bahn Joo-hyun, cháu trai của Tổng Thư ký Liên hiệp quốc Ban Ki Moon, bị cáo buộc đã làm giả một lá thư từ một người mua tiềm năng là Quỹ đầu tư Qatar (QIA).

Bahn Joo-hyun cũng là Giám đốc quản lý của một công ty bất động sản, bị tình nghi đã thông đồng cùng với Keangnam và các chủ nợ tung tin Quỹ đầu tư Qatar muốn mua tòa nhà Keangnam Landmark 72.

Trong bức thư giả mạo nói trên có viết: “Giám đốc điều hành và Hội đồng quản trị của QIA đã sơ bộ đồng ý phân bổ kinh phí cho giao dịch mua tòa nhà Keangnam. QIA dự kiến hợp đồng sẽ được đề xuất vào cuối tháng này” – theo nhật báo Joongang.

Nhật báo Joongang cho biết ông Ban Ki-sang, em trai của Tổng Thư ký Liên hiệp quốc Ban Ki Moon, là cố vấn cao cấp của tập đoàn Keangnam trong 7 năm, đã giới thiệu con trai là  Bahn Joo-hyun khi biết tập đoàn này muốn bán tòa nhà tại Việt Nam. Khi ông Ban Ki-sang thông báo rằng Quỹ đầu tư Qatar quan tâm tới tòa nhà này, lãnh đạo tập đoàn Keangnam đã trao trước cho Bahn Joo-hyun 600 triệu won để xúc tiến thương vụ mua bán với điều kiện anh ta có được thư từ Quỹ đầu tư Qatar rằng họ có ý định mua tòa nhà Kenganm Landmark ở Việt Nam.

Tin tưởng vào lá thư trên, nhất là do Bahn Joo-hyun – cháu của một “nhân vật quyền lực” ở Hàn Quốc, nên tập đoàn Keangnam đã trao các tài liệu. Thậm chí khi vụ việc bị trì hoãn, Bahn Joo-hyun đã gọi điện, gửi email cho lãnh đạo tập đoàn khẳng định bác anh (tức ông Ban Ki Moon – NV) đã đề cập đến thương vụ này trong cuộc gặp với một nhân vật cấp cao của Qatar khiến họ tin tưởng hơn.

Tuy nhiên, thông tin chính thức từ Quỹ đầu tư Qatar khẳng định lá thư được trao cho lãnh đạo tập đoàn Keangnam hoàn toàn là giả, thậm chí giả cả chữ ký và họ cũng không biết đến Keangnam. Lãnh đạo Quỹ đầu tư Qatar cho biết thêm rằng Bahn Joo-hyun cũng đã gửi email cho họ nhưng họ đã từ chối và không còn liên lạc với Bahn Joo-hyun từ lâu.

Phía Quỹ đầu tư Qatar cho biết: “Chúng tôi rất ngạc nhiên vì rõ ràng sự việc không đúng sự thật. Như trong email để trao đổi trước đó của chúng tôi với Bahn Joo-hyun, chúng tôi đã từ chối thỏa thuận này và không tiếp tục thảo luận từ đó”.

Trước đó, ngày 13-5 tờ Korea Herald của Hàn Quốc lại đưa tin quỹ đầu tư QIA đã đồng ý mua lại tòa nhà Keangnam Hanoi Landmark Tower tại Việt Nam với giá 800 triệu đô la Mỹ và giành độc quyền cho các cuộc đàm phán tiếp theo. Ban đầu, QIA đưa ra mức giá 600 triệu đô la Mỹ cho tòa nhà này, nhưng sau khi Tòa án Hàn Quốc công bố mức giá 800 triệu đô la Mỹ thì quỹ này đã tăng mức giá đề nghị mua bằng mức giá phán quyết của tòa.

Theo Korea Herald, các chủ nợ của tòa nhà, bao gồm năm ngân hàng và 10 ngân hàng tiết kiệm khác tại Hàn Quốc cũng đã nhất trí mở các cuộc đàm phán trước tháng 7 tới. Nếu thành công, QIA sẽ là nhà thầu được ưu tiên, rút ngắn quá trình mua lại tòa nhà.

Thông tin rao bán tòa nhà Keangnam Hà Nội đã xuất hiện trên báo chí Hàn Quốc từ cuối tháng 4, sau hàng loạt bê bối tại công ty xây dựng Keangnam Enterprises như lập quỹ đen, đưa hối lộ và Chủ tịch Sung Wan-jong tự tử.

Với chiều cao 336 mét, Keangnam Landmark 72 ở đường Phạm Hùng, Quận Nam Từ Liêm, Hà Nội là tòa tháp cao nhất Việt Nam hiện nay. Đây là một khu phức hợp khách sạn, văn phòng, căn hộ và trung tâm thương mại có diện tích sử dụng 610.000 mét vuông được khánh thành vào năm 2010.

Theo Thời báo kinh tế Sài Gòn Online

Trước thông tin từ báo chí Hàn Quốc về việc Keangnam Landmark Tower (quận Nam Từ Liêm, Hà Nội) được rao bán với giá gần 800 triệu USD, cộng đồng dân cư sinh sống tại đây đã tỏ ra vô cùng lo lắng vì giữa họ và chủ đầu tư vẫn còn tồn tại nhiều khúc mắc chưa thể giải quyết. Một trong số đó là việc Keangnam có nguy cơ phá sản và mất khả năng thanh toán quỹ bảo trì 2% lên tới hơn 160 tỷ đồng. Trước nguy cơ này, ngày 8/5, Ban Quản trị Nhà Chung cư Keangnam đã có văn bản gửi tới Thủ tướng Chính Phủ “kêu cứu.”

Cụ thể, văn bản ghi rõ: Theo Quyết định số 08/2008/QĐ-BXD ngày 28/5/2008 của Bộ Xây dựng về việc ban hành quy chế quản lý sử dụng nhà chung cư, quỹ bảo trì 2% của tòa nhà chung cư sẽ chuyển lại cho Ban quản trị khi được thành lập để duy tu, bảo trì tòa nhà. Chung cư Keangnam là tòa nhà cao nhất Việt nam có nhiều thiết bị hiện đại cần có kinh phí và quy trình bảo trì nghiêm ngặt.

Theo tính toán của Ban quản trị, quỹ bảo trì của chung cư Keangnam khi chưa tính lãi suất ngân hàng lên tới 160 tỷ đồng. Tuy nhiên, phía chủ đầu tư chỉ đưa ra con số 125 tỷ.

“Vấn đề này, Ban quản trị đã nỗ lực làm việc và gửi 8 văn bản liên quan đến quỹ bảo trì tới chủ đầu tư, đồng thời gửi 2 công văn đến Bộ trưởng Bộ Xây dựng và Bí thư Thành ủy Hà Nội để yêu cầu chính quyền vào cuộc giúp cư dân. Nhưng đến nay vẫn chưa nhận được bất kỳ ý kiến chỉ đạo nào,” văn bản thể hiện rõ sự bức xúc.

Cho đến tháng 12/2014, Keangnam Vina thừa nhận số tiền quỹ bảo trì đã thu được là 125 tỷ (chưa tính lãi suất ngân hàng và diện tích bán lẻ mà chủ đầu tư giữ lại) và đã sử dụng sai mục đích số tiền này.

Tháng 3/2015, Keangnam Vina gửi công văn đề nghị trả quỹ bảo trì mỗi năm 5 tỷ đồng và trả trong vòng 25 năm. Phương án này Ban quản trị không chấp nhận do số tiền trả hàng năm nhỏ hơn lãi suất tiền gửi ngân hàng.

Trong khi vẫn chưa tìm được tiếng nói chung trong việc giải quyết quỹ 2% kể trên, thời gian vừa qua, người dân Keangnam đã vô cùng lo lắng trước việc báo chí Hàn Quốc đưa tin tập đoàn Keangnam có nguy cơ bị phá sản và các tài sản tại Việt Nam cũng bị rao bán. Điều này dẫn tới việc quỹ bảo trì của cư dân có khả năng bị mất.

Trước thực tế này, Ban quản trị chung cư Keangnam đã kiến nghị Thủ tướng Chính Phủ chỉ đạo Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội, các Bộ, ngành liên quan yêu cầu chủ đầu tư Keangnam khẩn trương hoàn trả quỹ bảo trì 2% theo đúng quy định của pháp luật.

“Trong trường hợp Tập đoàn Keangnam bị phá sản, phải bán tòa nhà 72 tầng, Chính phủ chỉ chấp thuận chuyển nhượng tài sản sau khi đã hoàn trả cho cư dân Keangnam quỹ bảo trì này,” đại diện cư dân kiến nghị trong văn bản.

Ngoài ra, cộng đồng dân cư tại tòa nhà cao nhất Việt Nam cũng đề nghị Thủ tướng giao Bộ Xây dựng tính toán chính xác quỹ bảo trì 2% để làm cơ sở cho chủ đầu tư hoàn trả lại quỹ cho cư dân.

Khu phức hợp khách sạn-văn phòng-căn hộ cao cấp Keangnam Hanoi Landmark Tower ở đường Phạm Hùng (Cầu Giấy, Hà Nội) được khởi công từ năm 2008, do Tập đoàn Keangnam của Hàn Quốc làm chủ đầu tư.

Mặt bằng xây dựng tòa nhà này có diện tích 46.008 m2. Trong đó, 2 tòa nhà chung cư cao 48 tầng với 922 căn hộ cao cấp, hoàn thành, bàn giao căn hộ vào tháng 3/2011.

Trong suốt quá trình vận hành, chủ đầu tư Keangnam liên tục vấp phải sự phản ứng của cộng đồng dân cư về nhiều vấn đề liên quan đến chất lượng các dịch vụ, sự thiếu minh bạch trong quản lý tài chính cũng như sự nhập nhèm trong việc đo, tính diện tích. Thậm chí, Keangnam Vina còn bị khởi kiện ra tòa vào cuối năm 2014 về việc “ăn bớt diện tích” căn hộ.

Cùng với đó, sau 5 năm vào Việt Nam, báo lỗ liên tục, Keangnam Vina đã buộc phải thừa nhận vi phạm chuyển giá với giá trị phải điều chỉnh tới 1.220 tỷ đồng.

Theo Vietstock.vn

RANDOM POSTS

Theo cam kết hội nhập ASEAN, thuế nhập khẩu ôtô từ các nước như Thái Lan, Indonesia sẽ dần về 0%. Trong khi đó,...